Còn nhớ tất cả những lời bàn tán về việc Manchester City "trở lại" sau khi họ đánh bại Arsenal 3-1 tại Emirates vào tháng 2? Đội bóng của Pep Guardiola sau đó đã có một chuỗi trận ấn tượng, thắng 10 trận liên tiếp tại Premier League. Mọi người vội vàng tuyên bố cuộc đua danh hiệu đã kết thúc, bỏ qua thực tế rằng Arsenal vẫn còn một trận chưa đấu và hiệu số bàn thắng bại tốt hơn. Nghe này, tôi hiểu mà. City là một cỗ máy, và khi họ vào guồng, thật đáng sợ. Nhưng một chiến thắng Carabao Cup trước một đội như Newcastle United – một đội bóng tốt, đừng hiểu lầm tôi, nhưng không phải là đối thủ cạnh tranh danh hiệu – sẽ không đột nhiên khiến đội hình của Mikel Arteta sụp đổ.
Vấn đề là, League Cup, với tất cả lịch sử của nó, đã trở thành một mục tiêu thứ yếu đối với các câu lạc bộ hàng đầu. City đã sử dụng nó như một sân thử nghiệm, một cách để giữ cho các cầu thủ dự bị sắc bén và trao cơ hội cho những người như Stefan Ortega. Họ đánh bại Chelsea 2-0 ở vòng ba, Liverpool 3-2 ở vòng bốn, và sau đó Southampton 2-0 ở tứ kết. Con đường của họ đáng nể, chắc chắn rồi. Nhưng liệu việc đánh bại Newcastle 2-0 trong trận chung kết, với các bàn thắng của Rodri và Julian Alvarez, có khiến Arsenal rùng mình không? Không, tôi không tin. Sự tập trung của Arsenal đã rất sắc bén vào Premier League kể từ tháng 8. Họ đã đánh rơi điểm, vâng, như trận hòa 2-2 đầy thất vọng với West Ham, hoặc trận hòa 0-0 trước đó với Newcastle. Nhưng những vấp ngã đó giống như một phần hành trình của một đội bóng trẻ, chứ không phải là dấu hiệu cho thấy họ sắp gục ngã trước vinh quang Carabao Cup của City.
**Áp lực của chặng đường cuối**
Đây là sự thật: đội bóng City này, ngay cả khi Erling Haaland ghi 52 bàn mùa trước, không hoàn toàn là con quái vật đáng sợ, ngột ngạt như họ đã từng cách đây vài năm. Họ vẫn phi thường, hoàn toàn đúng. Nhưng họ đã thể hiện những điểm yếu trong mùa giải này. Còn nhớ trận thua 1-0 trước Aston Villa vào tháng 12? Hay trận thua 2-1 trước Wolves vào tháng 9? Họ không phải là bất khả chiến bại. Arsenal, mặt khác, đã thể hiện một sự kiên cường mà đã thiếu vắng trong nhiều năm. Họ đã lội ngược dòng để thắng năm trận đấu ở giải vô địch mùa này, bao gồm cả trận thắng kịch tính 3-2 trước Bournemouth với bàn thắng quyết định vào phút cuối của Reiss Nelson. Đó không phải là một đội bóng bị lung lay bởi đối thủ nâng một danh hiệu khác.
Gab Marcotti và Stewart Robson đã tranh luận về điểm này. Robson dường như nghĩ rằng lợi thế tâm lý sẽ thay đổi. Tôi xin phép không đồng ý. Các cầu thủ trẻ của Arsenal, dẫn dắt bởi Martin Odegaard và Bukayo Saka, đã thi đấu với một tinh thần quyết tâm suốt mùa giải. Họ đã vượt qua mọi kỳ vọng sau khi kết thúc ở vị trí thứ năm năm ngoái, kém City 17 điểm. Họ bước vào kỳ nghỉ quốc tế với vị trí dẫn đầu bảng với 64 điểm sau 28 trận. Đó là một thành tích đáng kể. Một chiến thắng cúp cho City có thể mang lại cho họ một động lực nhất thời, chắc chắn rồi, nhưng nó không đột nhiên khiến Arsenal quên đi chiến dịch tuyệt vời của chính họ. Mùa giải của họ sẽ không được định nghĩa bởi Carabao Cup của City. Nó sẽ được định nghĩa bởi việc họ có thể giữ vững tinh thần trong mười trận đấu còn lại của Premier League hay không. Và thành thật mà nói, tôi nghĩ họ sẽ làm được.
Dự đoán táo bạo của tôi? City sẽ tiếp tục giành FA Cup, nhưng Arsenal sẽ nâng cao chiếc cúp Premier League với cách biệt ba điểm.